PHẢI CHĂNG ƯỚC MƠ CỦA CHÚNG TA ĐỀU DẦN TRỞ NÊN GIỐNG NHAU?
Từ nhỏ, chúng ta đã được yêu cầu phải giống nhau. Quần áo, kiểu tóc, ngay cả mơ ước trong đời cũng giống hệt nhau. Thi đậu vào ngôi trường đàng hoàng, tìm một công việc ổn định, mua một căn hộ khang trang và sống một cuộc đời tử tế. Mẹ bảo rằng, một ngày nào đó, những góc cạnh của con sẽ bị thế giới mài mòn đi, con sẽ nhổ những chiếc gai trên người mình, học được cách mỉm cười với những kẻ đáng g.h.ét, trở thành một người lớn điềm đạm, bình thản. Cứ luôn thấy bản thân chưa sẵn sàng, vậy mà ta đã trưởng thành lúc nào chẳng hay. Trước khi vào Đại học, chúng ta dường như có rất nhiều ước mơ, bản thân luôn cho rằng, một ngày nào đó, chúng đều sẽ thành hiện thực. Bên cạnh có đám bạn thân, suốt ngày tám đủ chuyện trên trời dưới đất, cứ ngỡ rằng tụi nó sẽ luôn bên ta, cùng nhau thực hiện ước mơ. Sau này đã đánh mất ước mơ, những người bạn đó cũng tìm không thấy nữa, chúng ta chợt nhận ra, con người khi trưởng thành sẽ dần lạc mất rất nhiều thứ. Ta bắt đầu suy nghĩ đắn đo nhiều hơn, không còn ...